<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2461982390219294610</id><updated>2011-09-01T09:51:59.321-07:00</updated><category term='Truyện Kiếm Hiệp'/><title type='text'>truyenkiemhiep</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://truyenhot.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>yanqing</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00672943821026841087</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>8</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2461982390219294610.post-2829707914344832938</id><published>2009-10-12T08:51:00.000-07:00</published><updated>2009-10-12T08:55:00.517-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện Kiếm Hiệp'/><title type='text'>Hồng Bào Quái Nhân 8</title><content type='html'>Nhan Bách Ba mỉm cười đáp:&lt;br /&gt;- Chúng ta cùng đi kiếm hắn!&lt;br /&gt;Thiếu niên vẫn chưa hết kinh ngạc hỏi:&lt;br /&gt;- Người.. kiếm hắn làm chi?&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba đáp:&lt;br /&gt;- Đi đòi tiền hắn. Người bị thua mất bạc không cần nữa ư? Người bỏ mặc gia&lt;br /&gt;gia người uổng mạng chăng? Nếu thế thì ngu ngốc thật!&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba bật lên tiếng cười khúc khích. Thiếu niên khấn khởi tinh thần&lt;br /&gt;nghĩ bụng:&lt;br /&gt;- Gã này biết hắn, có khi đòi lại tiền cho mình thật cũng chưa biết chừng!&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba vừa cười vừa lên ngựa, Du Hữu Lượng hỏi:&lt;br /&gt;- Huynh đài đi đâu kiếm người ta?&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba đáp:&lt;br /&gt;- Tiểu đệ biết khá nhiều hảo hán trên chốn giang hồ, và hào kiệt ở Quang&lt;br /&gt;Trung. Vậy muốn kiếm hắn không lấy gì làm khó lắm.&lt;br /&gt;Thiếu niên kia chạy theo sau hai người.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba tuy cho ngựa đi thong thả nhưng thiếu niên kia đi bộ thì làm&lt;br /&gt;sao theo cho kịp?&lt;br /&gt;Cứ đi một khắc lại phải dừng lại để chờ gã. Nhan Bách Ba trong lòng nóng&lt;br /&gt;nảy mà trước mặt Du Hữu Lượng không tiện nổi nóng.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng nói:&lt;br /&gt;- Con ngựa của tiểu đệ tuy không phải là thần tuấn, nhưng tầm vóc cao lớn có&lt;br /&gt;thể chở được hai người. Vậy mời nhân huynh lên đây ngồi cho đỡ mỏi chân!&lt;br /&gt;Thiếu niên nhìn chàng bằng cặp mắt cảm kích. Gã run rẩy nhẩy lên ngựa ngồi&lt;br /&gt;chung với Du Hữu Lượng.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba cười thầm trong bụng miệng lẩm nhẩm:&lt;br /&gt;- Đối với anh chàng ngốc kia mà chàng họ Du cũng hô huynh gọi đệ với gã&lt;br /&gt;thì thật là không hiểu việc đời. Chắc y vừa mới ra khỏi cửa lần này là một.&lt;br /&gt;Gã thấy thiếu niên lộ vẻ rất cảm phục đối với Du Hữu Lượng thì không khỏi&lt;br /&gt;ngơ ngẩn nhìn chàng nghĩ bụng:&lt;br /&gt;- Gã ngốc này có vẻ ngây ngô, chất phác. Chắc gã giận ta là người hẹp lượng&lt;br /&gt;không cho cưỡi ngựa chung để cùng đi. Chờ lát nữa xem ai đòi tiền cho gã.&lt;br /&gt;Hai con ngựa đi rất mau. Chỉ trong khoảnh khắc đã đi ra khỏi khu rừng. Lại đi&lt;br /&gt;chừng nửa giờ thì thấy phía xa xa có ánh đèn lửa sáng rực.&lt;br /&gt;Thiếu niên hỏi:– Thằng cha cờ bạc bịp ở trong thị trấn trước mặt kia ư?&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba không nói gì. Đột nhiên trước mặt có bóng người thấp thoáng.&lt;br /&gt;Một hán tử chân ngang đá chân xiêu, miệng khé cất tiếng hát nghêu ngao:&lt;br /&gt;Trời là chăn hề đất là giường.&lt;br /&gt;Tiền bạc thu hết hề khí ngang tàng.&lt;br /&gt;Thế sự buồn teo hề ta mua rượu.&lt;br /&gt;Phải uống cho say hề tít cung thang.&lt;br /&gt;Ha ha..!&lt;br /&gt;Hán tử vừa đi tới. Người chưa đến đã sặc mùi rượu.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba chay mày bắt ngựa tránh sang một bên. Hán tử dường như&lt;br /&gt;mượn rượu giả khùng, vươn tay ra nắm lấy đuôi ngựa, lè nhè nói:&lt;br /&gt;- Lão đệ! Đời người khó được ngày say túy lúy. Lại đây để ta mời uống rượu.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba không lý gì đến gã, giục ngựa tiến về phía trước. Ngờ đâu hán&lt;br /&gt;tử say khướt mà sức mạnh vô song. Con ngựa bị nắm khấu đuôi giơ hai vó trước&lt;br /&gt;lên rồi cứ thế mà đứng không chuyển động được.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba quay đầu lại vung hai tay lên vạch thành đường bán nguyệt.&lt;br /&gt;Hán tử say rượu đột nhiên buông tay ra, con ngựa nhào về phía trước.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba đang tức giận thì hán tử sau rượu khom lưng xá dài:&lt;br /&gt;- Nhan công tử giá lâm mà tại hạ có mắt không tròng. Xin công tử lượng thứ!&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba tủm tỉm cười hỏi:&lt;br /&gt;- Tại sao người biết ta họ Nhan?&lt;br /&gt;Hán tử say rượu kính cẩn đáp:&lt;br /&gt;- Trong thiên hạ hoặc có người không biết công tử, nhưng chẳng một ai không&lt;br /&gt;hay môn Chấn thiên thần công của công tử.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba nói:&lt;br /&gt;- Người ta thường nói Túy Lý Thần Liên quanh năm ở chốn làng say. Bữa&lt;br /&gt;nay được gặp mới biết là đúng.&lt;br /&gt;Hán tử say rượu nói:&lt;br /&gt;- Phải chăng công tử xuống Trường An chuyến này để tham gia cuộc anh&lt;br /&gt;hùng đại hội?&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba gật đầu.&lt;br /&gt;Túy Lý Thần Liên cả mừng nói:&lt;br /&gt;- Đã có công tử xuất giá thì còn lo gì bọn Bách Độc Giáo ở Mân Nam nữa(&lt;br /&gt;Mân là tỉnh Phúc Kiến).&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba chau mày hỏi:﻿﻿﻿﻿﻿– Bọn giáo đồ khắp mình có chất độc đó cũng ngược bắc ư?&lt;br /&gt;Túy Lý Thần Liên đáp:&lt;br /&gt;- Mấy năm gần đây Bách Độc Giáo ở Mân Nam sản xuất ra nhiều cao thủ.&lt;br /&gt;Nhất là giáo chủ bản lĩnh thần sầu quỷ khốc. Hắn hoài bão ý chí mở rộng phạm vi&lt;br /&gt;thế lực từ lâu. Chắc chuyến này hắn nhân dịp quần hùng thiên hạ lên bắc phó hội,&lt;br /&gt;e rằng hắn sẽ tỷ đấu với bọn hán tử Trung nguyên.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba gật đầu trầm ngâm.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng thấy Túy Lý Thần Liên sau một khắc nét mặt đã biến đổi thần&lt;br /&gt;quang lấp loáng, chẳng có vẻ sau sưa chút nào thì trong lòng không khỏi lấy làm&lt;br /&gt;kỳ.&lt;br /&gt;Túy Lý Thần Liên lại nói:&lt;br /&gt;- Xin công tử tùy tiện. Tiểu nhân phải đi dọc đường dò la tin tức.&lt;br /&gt;Đoạn gã khom lưng thi lễ từ biệt.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba ngồi trên lưng ngựa hơi khom mình đáp lễ.&lt;br /&gt;Túy Lý Thần Liên thi triển khinh công lạng người đi một cái mau lẹ kinh&lt;br /&gt;người. Chỉ trong nháy mắt đã mất hút vào trong bóng tối.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba nói:&lt;br /&gt;- Du huynh! Gã này suốt ngày uống rượu mà vẫn tỉnh táo như thường. Gã&lt;br /&gt;được trời ban cho tư chất khác người. Khi nào gã say khướt lại chính là lúc vận trù&lt;br /&gt;kế hoạch thần thông. Bề ngoài tuy có vẻ thô hào mà thực ra là một tay hảo hán&lt;br /&gt;tinh tế đương thời.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng gật đầu đáp:&lt;br /&gt;- Giữa nơi hoang dã thật nhiều hào sĩ. Con người đã có tư chất đặc biệt, mình&lt;br /&gt;đâu có thể lấy thường tình mà đo bụng dạ!&lt;br /&gt;Hai người còn đang nói chuyện thì bất giác đã tới thị trấn, vừa đi trên đường&lt;br /&gt;phố, thiếu niên bỗng trở vào đám đông, la thất thanh:&lt;br /&gt;- Chính là... chính là người ở trước mặt kia!&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba sa sầm nét mặt, lớn tiếng gọi:&lt;br /&gt;- Lam lão lục! Hãy đứng lại đã!&lt;br /&gt;o O o&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2461982390219294610-2829707914344832938?l=truyenhot.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://truyenhot.blogspot.com/feeds/2829707914344832938/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-8.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/2829707914344832938'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/2829707914344832938'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-8.html' title='Hồng Bào Quái Nhân 8'/><author><name>yanqing</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00672943821026841087</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2461982390219294610.post-8326927622278340558</id><published>2009-10-12T08:50:00.000-07:00</published><updated>2009-10-12T08:51:57.513-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện Kiếm Hiệp'/><title type='text'>Hồng Bào Quái Nhân 7</title><content type='html'>– Xưa nay hai đường văn võ ai mà học đến hóa cảnh đều có phong độ như&lt;br /&gt;nhau. Anh chàng nho sinh này thấy ta thi triển công phu tuyệt diệu mà cũng không&lt;br /&gt;lộ vẻ sửng sốt, như vậy là người rất trầm tĩnh.&lt;br /&gt;Gã nghĩ vậy nên đối với Du Hữu Lượng càng tăng thêm phần hảo cảm. Gã&lt;br /&gt;cúi xuống điểm vào người thiếu niên kia mấy chỗ. Thiếu niên dần dần tỉnh lại,&lt;br /&gt;dương mắt lên nhìn hồi lâu mới cất tiếng hỏi:&lt;br /&gt;- Chao ôi! Các người cũng treo cổ tự tử cả đấy ư? Chốn âm cung thật là tối&lt;br /&gt;tăm lạnh lẽo!&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba không nhịn được phải bật cười. Bỗng gã đưa tay lên che miệng&lt;br /&gt;đưa mắt ngó Du Hữu Lượng, sau đó gã bỗng hỏi:&lt;br /&gt;- Chú ngốc này! Tại sao mà tự tử?&lt;br /&gt;Thiếu niên ngơ ngác sờ tay vào đầu dây mới biết là mình chưa chết và đã&lt;br /&gt;được hai người này cứu sống. Ở trong cõi chết gã được người lôi ra, trong lòng&lt;br /&gt;bâng khuâng tựa hồ con người đã được đổi đời. Trong lúc nhất thời gã không nghĩ&lt;br /&gt;ra được vì lẽ gì đã tìm đường chết nên chưa kịp trả lời.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba hỏi lại lần nữa, giọng nói của hắn ra chiều nóng nảy.&lt;br /&gt;Thiếu niên kia dần dần tỉnh lại, gã nhớ tới nỗi đau khổ của mình chưa giải&lt;br /&gt;quyết được, bất giác nỗi bi ai lại nổi lên, buông tiếng khóc ròng.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba nói:&lt;br /&gt;- Chú ngốc kia! Chú khóc phỏng được ích gì! Ta cho chú hay, dù chú muốn&lt;br /&gt;chết cũng không được nữa!&lt;br /&gt;Gã thiếu niên quả nhiên ngừng khóc, hằn học hỏi lại:&lt;br /&gt;- Người bảo sao?&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba đáp:&lt;br /&gt;- Mạng người vừa rồi do ta cứu thoát. Người không cần sống từ trước rồi. Bây&lt;br /&gt;giờ cái mạng đó là của ta, người không thể tùy tiện hủy diệt được nữa.&lt;br /&gt;Câu này tuy vô lý, nhưng Nhan Bách Ba nói bằng một giọng nghiêm trang,&lt;br /&gt;nên nghe cũng có vài phần ý tứ.&lt;br /&gt;Thiếu niên ruột rối như mớ bòng bong, còn tâm tình nào mà suy nghĩ nữa. Gã&lt;br /&gt;tức giận mắng liền:&lt;br /&gt;- Người là cái quái gì mà nói vô lý thế?&lt;br /&gt;Bây giờ gã tức giận nhiều hơn nên thành ra lấn át nỗi bi ai. Gã dương cặp mắt&lt;br /&gt;hung dữ lên nhìn hai người đã cứu mạng của gã.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba lại hỏi:&lt;br /&gt;- Ta nói cứ vô lý thì sao?&lt;br /&gt;Thiếu niên tức quá la lên:– Nếu vậy ta phải liều mạng với hai người!&lt;br /&gt;Rồi gã sừng sực xông lại. Nhan Bách Ba khẽ nghiêng mình né tránh, rồi đưa&lt;br /&gt;chân móc cho thiếu niên té xuống. Gã lạnh lùng hỏi:&lt;br /&gt;- Người liều mạng với ta làm chi? Sao không kiếm người khiến người phải&lt;br /&gt;uất ức đến tự tử mà quyết sống mái?&lt;br /&gt;Thiếu niên chưng hửng nhận thấy Nhan Bách Ba nói đúng. Gã liền trằn mình&lt;br /&gt;đứng dậy toan bỏ đi. Nhưng mới đi được mấy bước, lại ngồi phệt xuống vừa khóc&lt;br /&gt;vừa nói:&lt;br /&gt;- Ta chết đi hay hơn! Ta chết đi hay hơn!&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba thấy gã khóc lóc cực kỳ thống thiết tựa hồ không còn cách nào&lt;br /&gt;làm khác được mà chỉ có một con đường chết mới thoát. Gã động mối thương tâm&lt;br /&gt;liền dịu giọng hỏi lại duyên cớ.&lt;br /&gt;Gã thiếu niên vừa khóc vừa lược thuật chuyện của mình. Phụ thân gã bị giặc&lt;br /&gt;bắt giữ đòi chuộc một ngàn lạng bạc, bà mẫu thân gã chạy đến đường cùng mới&lt;br /&gt;được sáu trăm lạng. Gã đem bạc đi năn nỉ xin tha cho phụ thân còn khất bốn trăm&lt;br /&gt;lạng sau này sẽ bổ túc. Tuy đã biết hành động này rất mong manh, nhưng cũng&lt;br /&gt;đành thử coi. Gã đi qua một thị trấn lớn, thấy người ta đương đánh bạc thì trong&lt;br /&gt;lòng nảy ra một ý niệm cầu may vào đánh, nếu được đủ ngàn lạng thì đêm nay cha&lt;br /&gt;con sẽ được đoàn viên. Thế rồi gã tiến vào bàn bạc.&lt;br /&gt;Ngờ đâu gã thua hết nhẵn. Gã nghĩ tới mẫu thân phải bán hết đồ đạc cùng tư&lt;br /&gt;trang mới được bằng ấy tiền, bây giờ bỗng thành tay không, tiền mất mà chẳng&lt;br /&gt;được việc gì đâm liều.&lt;br /&gt;Tiếng bạc cuối cùng thua rồi, gã rất đỗi bồn chồn há miệng cắn vào nhà cái.&lt;br /&gt;Nhà cái vung tay áo một cái thì trong tay áo rớt ra một con súc sắc, y liền đập tan&lt;br /&gt;bát đĩa.&lt;br /&gt;Những con bạc thấy nhà cái lừa bịp, cờ gian bạc lận, liền xúm vào vừa đánh&lt;br /&gt;vừa la. Dè đâu nhà cái quát lên một tiếng thật to vung quyền cước đấm đá loạn xà&lt;br /&gt;ngầu. Mọi người bị đánh ngã tơi bời, gã thiếu niên ôm lấy chân nhà cái mà giữ lại,&lt;br /&gt;nhà cái liền đập vào sau gáy của gã cho gã chúi xuống rồi bỏ đi băng băng.&lt;br /&gt;Thiếu niên chết giấc nằm lăn dưới đất. Đến lúc tỉnh lại thì mọi người đã đi&lt;br /&gt;hết cả rồi chỉ còn trơ lại mình gã. Gã càng nghĩ càng căm giận cho đời toàn là&lt;br /&gt;người ỷ mạnh hiếp yếu. Gã nghĩ mãi không còn đường lối nào thoát khỏi cảnh ngộ&lt;br /&gt;đau khổ liền chạy vào rừng tự tử.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba hỏi:&lt;br /&gt;- Có phải nhà cái đó bên má phải có một vết sẹo, cặp mắt lồi trô lố không?&lt;br /&gt;Thiếu niên kinh ngạc cất tiếng run run hỏi:&lt;br /&gt;- Sao người lại biết hắn?............&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2461982390219294610-8326927622278340558?l=truyenhot.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://truyenhot.blogspot.com/feeds/8326927622278340558/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-7.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/8326927622278340558'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/8326927622278340558'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-7.html' title='Hồng Bào Quái Nhân 7'/><author><name>yanqing</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00672943821026841087</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2461982390219294610.post-4259392725596985699</id><published>2009-10-12T08:48:00.000-07:00</published><updated>2009-10-12T08:50:33.514-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện Kiếm Hiệp'/><title type='text'>Hồng Bào Quái Nhân 6</title><content type='html'>﻿Du Hữu Lượng gật đầu. Hai người đi chừng một giờ thì trời tối mịt. Bỗng phía&lt;br /&gt;trước hiện ra một khu rừng lớn.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng ngấm ngầm lo lắng. Chàng chắc đêm này phải ngủ dọc đường.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba nói:&lt;br /&gt;- Chúng ta lại đi mười dặm nữa là đến một thị trấn lớn. Bữa nay tiểu đệ xin&lt;br /&gt;làm chủ mời huynh trưởng uống mấy chung rượu rồi thắp đèn trò chuyện suốt đêm&lt;br /&gt;thâu được chăng?&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng chỉ cốt sao khỏi ngủ ngoài trời là yên. Còn chuyện ăn cơm&lt;br /&gt;uống rượu, chàng chẳng bận tâm.&lt;br /&gt;Chàng gật đầu không nói gì rồi giục ngựa vào rừng.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba chạy theo sau để chỉ đường. Trong khu rừng này rất nhiều lối&lt;br /&gt;đi nhỏ hẹp vòng qua vòng lại. Du Hữu Lượng không nhận được phương hướng,&lt;br /&gt;nhưng Nhan Bách Ba trong lòng sẵn có định kiến, tựa hồ gã đã quen thuộc đường&lt;br /&gt;lối.&lt;br /&gt;Đột nhiên phía trước vẳng nghe tiếng khóc rất bi ai vọng lại.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba nói:&lt;br /&gt;- Ra khỏi khu rừng này là đến thị trấn ngay. Chúng ta thử lại xem ai khóc đó.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng liền cho ngựa đi về phía phát ra tiếng khóc. Đi chẳng bao lâu&lt;br /&gt;tiếng khóc càng rõ mồn một, Nhan Bách Ba bỗng ồ lên một tiếng, tiện tay gã bẻ&lt;br /&gt;lấy một cành cây khô. Gã dùng ngón tay trỏ và ngón giữa bên mặt kẹp lấy liệng&lt;br /&gt;ra.&lt;br /&gt;Cách một tiếng, một vật rơi xuống. Nhan Bách Ba nhoai người về phía trước.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng rượt theo thì đã thấy một thiếu niên té lăn xuống đất. Cổ gã&lt;br /&gt;còn buộc sợ dây. Gã đã ngất đi rồi.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba quay lại nhìn Du Hữu Lượng tủm tỉm cười nói:&lt;br /&gt;- Người này treo cổ tự tử. Vừa rồi tiểu đệ thấy tình thế nguy cấp sợ cứu&lt;br /&gt;không kịp, may mà bỗng sinh cấp trí, liệng cành cây khô cho đứt dây. Tuy người&lt;br /&gt;này bị giáng xuống đất khá mạnh, nhưng con bảo toàn được tính mạng.&lt;br /&gt;Dư biết sự thành công của Nhan Bách Ba nguyên là một tuyệt kỹ. Gã chỉ khẽ&lt;br /&gt;búng hai ngón tay là cứu được người ở ngoài mười trượng. Nhưng hành động của&lt;br /&gt;gã rất lão luyện, nhưng tâm tính thiếu niên không đè nổi sự đắc ý.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng nói:&lt;br /&gt;- Bản lĩnh của Nhan huynh thật là tuyệt vời! Dù Hồng tuyến không không&lt;br /&gt;ngày trước chưa chắc đã ăn đứt nổi huynh đài!&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba thấy chàng tuy miệng thốt lời tán tụng mà mặt không lộ vẻ&lt;br /&gt;kinh dị thì nghĩ thầm trong bụng:﻿– Xưa nay hai đường văn võ ai mà học đến hóa cảnh đều có phong độ như&lt;br /&gt;nhau. Anh chàng nho sinh này thấy ta thi triển công phu tuyệt diệu mà cũng không&lt;br /&gt;lộ vẻ sửng sốt, như vậy là người rất trầm tĩnh.&lt;br /&gt;Gã nghĩ vậy nên đối với Du Hữu Lượng càng tăng thêm phần hảo cảm. Gã&lt;br /&gt;cúi xuống điểm vào người thiếu niên kia mấy chỗ. Thiếu niên dần dần tỉnh lại,&lt;br /&gt;dương mắt lên nhìn hồi lâu mới cất tiếng hỏi:&lt;br /&gt;- Chao ôi! Các người cũng treo cổ tự tử cả đấy ư? Chốn âm cung thật là tối&lt;br /&gt;tăm lạnh lẽo!&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba không nhịn được phải bật cười. Bỗng gã đưa tay lên che miệng&lt;br /&gt;đưa mắt ngó Du Hữu Lượng, sau đó gã bỗng hỏi:&lt;br /&gt;- Chú ngốc này! Tại sao mà tự tử?&lt;br /&gt;Thiếu niên ngơ ngác sờ tay vào đầu dây mới biết là mình chưa chết và đã&lt;br /&gt;được hai người này cứu sống. Ở trong cõi chết gã được người lôi ra, trong lòng&lt;br /&gt;bâng khuâng tựa hồ con người đã được đổi đời. Trong lúc nhất thời gã không nghĩ&lt;br /&gt;ra được vì lẽ gì đã tìm đường chết nên chưa kịp trả lời.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba hỏi lại lần nữa, giọng nói của hắn ra chiều nóng nảy.&lt;br /&gt;Thiếu niên kia dần dần tỉnh lại, gã nhớ tới nỗi đau khổ của mình chưa giải&lt;br /&gt;quyết được, bất giác nỗi bi ai lại nổi lên, buông tiếng khóc ròng.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba nói:&lt;br /&gt;- Chú ngốc kia! Chú khóc phỏng được ích gì! Ta cho chú hay, dù chú muốn&lt;br /&gt;chết cũng không được nữa!&lt;br /&gt;Gã thiếu niên quả nhiên ngừng khóc, hằn học hỏi lại:&lt;br /&gt;- Người bảo sao?&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba đáp:&lt;br /&gt;- Mạng người vừa rồi do ta cứu thoát. Người không cần sống từ trước rồi. Bây&lt;br /&gt;giờ cái mạng đó là của ta, người không thể tùy tiện hủy diệt được nữa.&lt;br /&gt;Câu này tuy vô lý, nhưng Nhan Bách Ba nói bằng một giọng nghiêm trang,&lt;br /&gt;nên nghe cũng có vài phần ý tứ.&lt;br /&gt;Thiếu niên ruột rối như mớ bòng bong, còn tâm tình nào mà suy nghĩ nữa. Gã&lt;br /&gt;tức giận mắng liền:&lt;br /&gt;- Người là cái quái gì mà nói vô lý thế?&lt;br /&gt;Bây giờ gã tức giận nhiều hơn nên thành ra lấn át nỗi bi ai. Gã dương cặp mắt&lt;br /&gt;hung dữ lên nhìn hai người đã cứu mạng của gã.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba lại hỏi:&lt;br /&gt;- Ta nói cứ vô lý thì sao?&lt;br /&gt;Thiếu niên tức quá la lên:..............&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2461982390219294610-4259392725596985699?l=truyenhot.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://truyenhot.blogspot.com/feeds/4259392725596985699/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-6.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/4259392725596985699'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/4259392725596985699'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-6.html' title='Hồng Bào Quái Nhân 6'/><author><name>yanqing</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00672943821026841087</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2461982390219294610.post-4124363918869152793</id><published>2009-10-12T08:46:00.000-07:00</published><updated>2009-10-12T08:48:40.297-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện Kiếm Hiệp'/><title type='text'>Hồng Bào Quái Nhân 5</title><content type='html'>﻿Tiếp theo đánh vù một tiếng. Mắt chàng tối sầm. Một người kỵ mã đã vọt lên&lt;br /&gt;cao qua đầu chàng.&lt;br /&gt;Bỗng thấy Nhan Bách Ba đi bên cạnh buông tiếng cười lạt, Du Hữu Lượng&lt;br /&gt;ngẩng đầu nhìn ra thì người cưỡi ngựa vọt qua mình đã đứng ở trước mặt. Người đó&lt;br /&gt;không phải đàn ông mà lại là thiếu nữ lối 17, 18 tuổi, nàng cười hì hì nói:&lt;br /&gt;- Xin lỗi, xin lỗi nhé! Con ngựa này bất kham không được. Chắc nó làm cho&lt;br /&gt;người sợ bở vía.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng chưa kịp trả lời thì mấy người kỵ mã ở phía sau vọt tới cất&lt;br /&gt;tiếng ồm ồm la lên:&lt;br /&gt;- Ngũ muội! Ngũ muội lại tinh nghịch mất rồi! Ta mà biết trước thế này thì&lt;br /&gt;Ngũ muội có lăn ra năn nỉ ta cũng không cho đi theo.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng quay đầu nhìn lại bốn người ở phía sau thì hai người đã đứng&lt;br /&gt;tuổi, còn hai người nữa cũng là thiếu niên. Cả bốn đều lưng đeo trường kiếm ngồi&lt;br /&gt;trên mình ngựa, thanh thế hùng dũng.&lt;br /&gt;Hán tử vừa nói đó cỡ 34, 35 tuổi, thân thể cao lớn, tướng mạo đoan chính. Tuy&lt;br /&gt;y có điều bất như ý, nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự không ra người thô lỗ cục cằn.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng khen thầm trong bụng:&lt;br /&gt;- Đúng là một đại hán Yên Triệu rất oai phong!&lt;br /&gt;Chàng thấy đại hán phiền trách thiếu nữ kia mà nét mặt vẫn không ra chiều&lt;br /&gt;tức giận. Hiển nhiên là người khí độ ung dung, lại giống như một vị đại ca đối với&lt;br /&gt;cô em út nhõng nhẽo, đi đến thái độ đành bó tay.&lt;br /&gt;Thiếu nữ lại nói:&lt;br /&gt;- Xin lỗi nhé!&lt;br /&gt;Tuy nàng xin lỗi Du Hữu Lượng mà mắt lại vè vè ngón Nhan Bách Ba chú ý&lt;br /&gt;đến sắc diện gã.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba lạnh lùng nói:&lt;br /&gt;- Bản lãnh của Hoa sơn ngũ hiệp thật không phải tầm thường. Tại hạ đã được&lt;br /&gt;biết qua!&lt;br /&gt;Đại hán kia ngấm ngầm kinh hãi, vẻ mặt rầu rầu đáp:&lt;br /&gt;- Nhãn lực của huynh đài đây thật là lợi hại! Cô tiểu sư muội này của tại hạ&lt;br /&gt;bản tính tinh nghịch, nhưng trong lòng không có ác ý. Nói ra khiến hai vị cười cho.&lt;br /&gt;Tại hạ là ca ca của cô cũng không biết bao lần bị cô làm cho bực mình. Ha ha!&lt;br /&gt;Nguyên trong lòng y vẫn lo lắng, nhưng lúc mở miệng trách cô tiểu sư muội&lt;br /&gt;gây sự với người lại thốt ra luận điệu cô là người khả ái rồi bật lên tiếng cười ha&lt;br /&gt;hả.&lt;br /&gt;﻿Thiếu nữ kia thấy Nhan Bách Ba không thèm chú ý đến nàng thì trong lòng&lt;br /&gt;buồn bực, quay ra nổi nóng với đại hán. Nàng nói:&lt;br /&gt;- Đại ca! Sao đại ca biết tiểu muội không có ác ý? Cái đó mới thật là kỳ!&lt;br /&gt;Nàng dương mắt lên nhìn Nhan Bách Ba ra chiều muốn tỷ đấu.&lt;br /&gt;Đại hán xua tay lia lịa, thần sắc rất ngượng ngùng.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng hết ngó đại hán lại ngó thiếu nữ. Lòng chàng vừa bi thương&lt;br /&gt;vừa đầm ấm. Tình trạng này chàng đã quen rồi, tựa hồ chàng tự đặt mình vào địa&lt;br /&gt;vị đại hán.&lt;br /&gt;Con ngựa nhỏ của thiếu nữ cười màu hồng thẫm. Thật là một con thần tuấn.&lt;br /&gt;Thiếu nữ dáng người xinh đẹp mà lúc tức mình càng khiến cho người ta phải rung&lt;br /&gt;động.&lt;br /&gt;Đại hán sợ nàng sinh sự, liền tung ngựa lại vỗ vai nàng nói:&lt;br /&gt;- Ngũ muội! Chúng ta lên đường thôi!&lt;br /&gt;Thiếu nữ đang cụt hứng, nghe sư ca nói vậy, hầm hầm nhìn Nhan Bách Ba&lt;br /&gt;một lần nữa rồi quất ngựa chạy đi.&lt;br /&gt;Nhưng ngựa của nàng vừa cất bước, Nhan Bách Ba hô lên:&lt;br /&gt;- Hãy khoan! Cái này trả cho cô nương!&lt;br /&gt;Gã từ từ cầm chiếc mũ nhỏ giơ lên. Chính là cái mũ của thiếu nữ đánh rớt lúc&lt;br /&gt;nàng tung ngựa vọt qua đầu Du Hữu Lượng.&lt;br /&gt;Thiếu nữ kia ngó thấy không khỏi sửng sốt. Mắt nàng đỏ song miệng la lối:&lt;br /&gt;- Người khinh mạn ta! Người khinh mạn ta!&lt;br /&gt;Rồi giục ngựa như bay. Bốn vị sư huynh sư đệ cùng đại hán cười ha hả rồi&lt;br /&gt;cũng giục ngựa chạy theo.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba rung tay một cái liệng mũ ra rớt đúng vào đầu thiếu nữ, tựa hồ&lt;br /&gt;như người đội mũ lên cho nàng.&lt;br /&gt;Đại hán sợ cô tiểu sư muội phải bẽ bàng, miệng y mỉm cười nhưng không lên&lt;br /&gt;tiếng.&lt;br /&gt;Thiếu nữ cầm mũ liệng mạnh xuống đất.&lt;br /&gt;Đại hán quay lại nhìn Nhan Bách Ba lộ vẻ kinh hãi thầm nghĩ:&lt;br /&gt;- Gã này nhỏ tuổi như vậy mà nội lực đã vào hàng thượng thừa. Ngựa chạy&lt;br /&gt;nhanh như vậy cái mũ lại nhẹ tọp mà gã liệng trúng vào đầu tiểu sư muội thì công&lt;br /&gt;lực của gã có lẽ còn hơn cả ta.&lt;br /&gt;Tiếng vó ngựa mỗi lúc một xa dần. Nhan Bách Ba thản nhiên như không có&lt;br /&gt;chuyện gì nói:&lt;br /&gt;- Du huynh! Chúng ta cùng đi thôi!.............&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2461982390219294610-4124363918869152793?l=truyenhot.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://truyenhot.blogspot.com/feeds/4124363918869152793/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-5.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/4124363918869152793'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/4124363918869152793'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-5.html' title='Hồng Bào Quái Nhân 5'/><author><name>yanqing</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00672943821026841087</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2461982390219294610.post-1482193134625052082</id><published>2009-10-12T08:09:00.000-07:00</published><updated>2009-10-12T08:45:39.085-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện Kiếm Hiệp'/><title type='text'>Hồng Bào Quái Nhân 4</title><content type='html'>﻿Nơi đây từ biệt Yên Đan!&lt;br /&gt;Người xưa đã khuất sông Hàn còn đây.&lt;br /&gt;Ở phương bắc vào buổi sơ đông băng tuyết đã đóng dầy trên mặt đất, gió lạnh&lt;br /&gt;thấu xương.&lt;br /&gt;Bóng tịch dương trong buổi chiều tà còn rọi xuống đường cái quan. Một chàng&lt;br /&gt;thiếu niên kỵ mã đầu đội nho cân ngồi trên yên ngựa ngâm bài Dịch thủy tống&lt;br /&gt;nhân. Tuy chàng còn nhỏ mà dường như đã hiểu sâu xa về tình ý bài thơ. Giọng&lt;br /&gt;chàng ngâm đầy vẻ thê lương tịch mịch. Chỉ lạc thảo mấy câu mà khiến cho người&lt;br /&gt;ta cảm thấy nỗi buồn man mác.&lt;br /&gt;Chàng đang ngâm thơ, bỗng phía sau có âm thanh dõng dạc vang lên:&lt;br /&gt;- Hồi sơ đường, Vương Lạc, Lư, Dương tứ kiệt, nhưng thực ra Lạc Tân Vương&lt;br /&gt;đáng là người đứng đầu.&lt;br /&gt;Thiếu niên ngâm thơ ngoảnh đầu nhìn lại thấy một chàng trai trẻ tuổi hơn&lt;br /&gt;mình liền mỉm cười dừng ngựa lại. Gã thiếu niên này mới chừng 16, 17 tuổi mày&lt;br /&gt;thanh mắt sáng gật đầu gọi chàng.&lt;br /&gt;Thiếu niên ngâm thơ trong lòng ngấm ngầm kinh hãi nghĩ bụng:&lt;br /&gt;- Chàng kỵ mã này tựa hồ ở trên trời rớt xuống. Gã đã đến sau lưng mình lúc&lt;br /&gt;nào mình cũng chưa biết.&lt;br /&gt;Chàng nhìn kỹ lại hồi lâu cảm thấy thiếu niên có thể thân cận được. Gã cưỡi&lt;br /&gt;con ngựa đen tuyền, khắp mình không lẫn một sợi lông nào khác màu.&lt;br /&gt;Thân hình nó vừa vặn, mắt chiếu ra những tia hồng quang chói sáng.&lt;br /&gt;Đúng là một con tuấn mã nổi danh.&lt;br /&gt;Thiếu niên đến sau nói:&lt;br /&gt;- Dĩ nhiên bài thơ đó là một thiên cổ tuyệt xướng của Lạc Tân Vương nhưng&lt;br /&gt;có được huynh đài lĩnh hội sâu xa thì ngâm lên mới khiến cho người ta đứng trước&lt;br /&gt;một hoàn cảnh thực sự mà xúc động tâm thần.&lt;br /&gt;Thiếu niên ngâm thơ mỉm cười hỏi:&lt;br /&gt;- Huynh đài quá khen khiến tiểu đệ càng thêm hổ thẹn. Xin huynh đài cho&lt;br /&gt;tiểu đệ hay cao tánh đại danh được chăng?&lt;br /&gt;Thiếu niên nhỏ tuổi vọt ngựa lên ngang hàng thiếu niên ngâm thơ đáp:&lt;br /&gt;- Tiểu đệ họ Nhan tên gọi Bách Ba. Tiểu đệ cũng muốn được thỉnh giáo tôn&lt;br /&gt;﻿danh đại tánh!&lt;br /&gt;Thiếu niên ngâm thơ đáp:&lt;br /&gt;- Tiểu đệ là Du Hữu Lượng. Nay được gặp huynh đài thật là may mắn!&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba cũng nói mấy câu xã giao đáp lại. Tuy đã còn nhỏ tuổi mà&lt;br /&gt;cách cử chỉ đã tỏ ra lão luyện, dường như từng bôn tẩu giang hồ lâu ngày. Hai&lt;br /&gt;người sóng vai mà đi. Nhan Bách Ba đã ăn nói hoạt bát, kiến văn lại rộng rãi.&lt;br /&gt;Đi được một lúc hai người nói chuyện rất thân mật.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng nói:&lt;br /&gt;- Nhan huynh tài ba lỗi lạc học rộng lại nhỏ tuổi, đường lịch duyệt cũng hơn&lt;br /&gt;người khiến cho tiểu đệ hết sức khâm phục.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba đáp:&lt;br /&gt;- Tiểu đệ nhỏ tuổi học sách không thành phải bỏ theo nghề luyện kiếm.&lt;br /&gt;Luyện kiếm cũng không xong thành ra văn dốt võ dát, chẳng nên trò chống chi hết.&lt;br /&gt;Lần lữa ngày tháng chẳng làm được việc gì, thật khiến cho huynh đài chê cười.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng cười thầm trong bụng:&lt;br /&gt;- Người nhỏ tuổi như thế này mà đã nói những gì mà lần lữa ngày tháng?&lt;br /&gt;Thật là lên mặt ông cụ non!&lt;br /&gt;Chàng thấy Nhan Bách Ba miệng còn măng sữa mà ăn nói với mình thật sành&lt;br /&gt;sỏi, chàng không khỏi lấy làm kỳ.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba lại nói:&lt;br /&gt;- Du huynh định đi đâu? Tiểu đệ đoán càn là Du huynh xuống Trường An để&lt;br /&gt;kịp mùa xuân sang năm vào hội thi!&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng gật đầu ầm ừ cho xong chuyện.&lt;br /&gt;Nhan Bách Ba mừng rỡ nói:&lt;br /&gt;- Tiểu đệ cũng xuống Trường An đang lo dọc đường tịch mịch, muốn cùng&lt;br /&gt;huynh đài kết bạn!&lt;br /&gt;Gã nói tới đây có vẻ ngượng ngùng mặt hơi đỏ lên, mắt ngó trộm Du Hữu&lt;br /&gt;Lượng rồi nói tiếp:&lt;br /&gt;- Được kết bạn cùng huynh đài để nghe lời đàm luận của người cao sĩ thì thật&lt;br /&gt;thỏa chí bình sinh!&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng thấy Nhan Bách Ba là con người khả ái lại cùng đi chung một&lt;br /&gt;đường thì trong lòng cũng thấy khoan khoái. Chàng toan nói mấy câu khiêm&lt;br /&gt;nhượng. Bỗng phía sau lưng có tiếng gió ngựa dồn dập. Bốn năm người kỵ mã đã&lt;br /&gt;vun vút đuổi tới.&lt;br /&gt;Du Hữu Lượng dừng ngựa nhường lối đi, nhưng chưa kịp tránh sang bên đường&lt;br /&gt;thì tiếng gió phía sau xô tới rất lẹ.￿￿￿&lt;br /&gt;........&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2461982390219294610-1482193134625052082?l=truyenhot.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://truyenhot.blogspot.com/feeds/1482193134625052082/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-4.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/1482193134625052082'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/1482193134625052082'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-4.html' title='Hồng Bào Quái Nhân 4'/><author><name>yanqing</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00672943821026841087</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2461982390219294610.post-1871952591027452656</id><published>2009-10-11T09:05:00.000-07:00</published><updated>2009-10-11T09:06:30.791-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện Kiếm Hiệp'/><title type='text'>Hồng Bào Quái Nhân 3</title><content type='html'>﻿vang lên hồi lâu không ngớt.&lt;br /&gt;Sau một lúc khá lâu, lão ngừng tiếng cười rồi cất giọng lạnh lùng nói để tự&lt;br /&gt;mình nghe:&lt;br /&gt;- Thần châu bát ngát, duy ngã độc tôn.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong chấn động tâm thần tự hỏi:&lt;br /&gt;- Phải chăng lão quái này đã giết chết hết các cao thủ võ lâm tuyệt đỉnh của&lt;br /&gt;thiên hạ?&lt;br /&gt;Mồ hôi lạnh trong người chàng từ từ toát ra ướt cả một bên mái tóc.&lt;br /&gt;Hồng Bào Quái Nhân lại cười lạt nói:&lt;br /&gt;- Mình hành động thật là đúng lúc!&lt;br /&gt;Đột nhiên lão cử động nghe đánh soạt một tiếng, một đạo hàn quang bao&lt;br /&gt;quanh người lão. Thanh bội kiếm lão đã rút ra cầm tay vung múa lên.&lt;br /&gt;Hồng Bào Quái Nhân tiến về phía trước một bước đến cạnh Vô Vi đạo&lt;br /&gt;trưởng, lão ngửa mặt lên trời cười nói:&lt;br /&gt;- Vô Vi thần kiếm bất quá cũng chỉ có vậy mà thôi!&lt;br /&gt;Đột nhiên lão vung tay mặt đánh véo một tiếng. Thanh trường kiếm đâm sâu&lt;br /&gt;vào bụng dưới đạo trưởng. Lão lại rung tay một cái, rút thanh kiếm ra. Máu tươi&lt;br /&gt;theo kiếm vọt lên tung tóe.&lt;br /&gt;Lão lại ngó lại lần nữa rồi lại cất bước rẽ sang mé hữu tự nói một mình:&lt;br /&gt;- Long Hình Kích của phái Điểm thương cũng còn kém mình xa lắm!&lt;br /&gt;Lão hạ thấp tay mặt xuống. Thanh kiếm đã đâm vào thi thể của Lâm đại&lt;br /&gt;hiệp.&lt;br /&gt;Hồng Bào Quái Nhân từ từ đi sang mé tây.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong trong lòng cực kỳ khẩn trương. Chàng nghe lời lão nói đã&lt;br /&gt;đoán ra được lão chẳng coi những tay cao thủ hạng nhất các phái lớn vào đâu. Vậy&lt;br /&gt;bản lĩnh lão không cần nói cũng biết đến trình độ nào rồi.&lt;br /&gt;Lúc này Hồng Bào Quái Nhân đã đến gần Tô Bạch Phong. Cạnh chàng là gã&lt;br /&gt;thiếu niên chàng không quen biết. Dường như Hồng Bào Quái Nhân cũng không&lt;br /&gt;biết mặt gã. Lão nhìn một lúc rồi miệng không nói gì, cầm kiếm đâm vào bụng&lt;br /&gt;thiếu niên.&lt;br /&gt;Lão rút trường kiếm ra rồi bước sang mé tả đến trước người Tô Bạch Phong.&lt;br /&gt;Hồng Bào Quái Nhân vừa ngó bỗng la lên một tiếng:&lt;br /&gt;- Ô hay!&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong đứng phắt dậy như lò so. Chàng vừa hoang mang vừa kinh dị,&lt;br /&gt;bất giác chàng vận toàn lực gầm lên một tiếng, đồng thời phóng chưởng đánh vào&lt;br /&gt;﻿ngực quái nhân.&lt;br /&gt;Hồng Bào Quái Nhân tuyệt không ngờ trong ngôi nhà này có người sống mai&lt;br /&gt;phục. Lão cả kinh thất sắc. Trong lúc hoang mang lão vung tay trái lên để đỡ trước&lt;br /&gt;ngực.&lt;br /&gt;Luồng nội lực hai bên đều nhả ra. Hồng Bào Quái Nhân cảm thấy một luồng&lt;br /&gt;lực đạo ghê gớm xô tới. Lão kinh hãi rên lên một tiếng.&lt;br /&gt;Người lão loạng choạng lùi lại hai bước. Tay áo rộng thùng thình của lão bị&lt;br /&gt;chưởng phong quạt mạnh tung lên quạt tắt hai ngọn nến.&lt;br /&gt;Trong căn nhà lại tối đen. Tô Bạch Phong còn đang ngơ ngác, bỗng Hồng Bào&lt;br /&gt;Quái Nhân gầm lên một tiếng. Thanh trường kiếm trong tay mặt lão quét ngang&lt;br /&gt;nhanh như điện chớp.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong lại gầm lên. Tiếng gầm như sấm rền. Tay mặt chàng lại&lt;br /&gt;phóng chưởng đánh ra.&lt;br /&gt;Bình một tiếng rùng rợn. Dưới ánh trăng ảm đạm, một bóng hồng loạng&lt;br /&gt;choạng lùi lại. Thanh trường kiếm rớt xuống đất keng một tiếng.&lt;br /&gt;Chỉ trong chớp mắt bóng hồng nhảy vọt lên không bay vụt ra ngoài.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong ngẩn người một chút. Chàng lại gầm lên một tiếng, rồi lướt&lt;br /&gt;mình đuổi theo, chớp mắt đã ra xa hơn hai chục trượng.&lt;br /&gt;Trong căn nhà gỗ trở lại với bầu không khí tịch mịch chết chóc. Ánh trăng lờ&lt;br /&gt;mờ rọi qua cửa sổ lọt vào nhà.&lt;br /&gt;Sau khoảng thời gian chừng uống cạn nửa tuần trà, bất thình lình có tiếng&lt;br /&gt;động phát ra giữa đám người chết lại có một bóng người đứng lên.&lt;br /&gt;Người này chậm chạm cất bước. Sắc mặt lợt lạt, y chính là thiếu niên nằm&lt;br /&gt;bên Tô Bạch Phong mà không ai nhận ra.&lt;br /&gt;Hai tay thiếu niên giữ bụng, máu tươi không ngớt chảy qua kẽ tay mà dường&lt;br /&gt;như gã không biết. Sắc diện thâm trầm, mục quang u ám, chàng ráng chịu nhát&lt;br /&gt;kiếm của lão già khiến ai cũng tưởng gã chết rồi. Nhưng gã còn cất bước được.&lt;br /&gt;Ánh trăng soi bóng người gã dài lê thê và cô độc đem theo những điều bí mật đáng&lt;br /&gt;sợ.&lt;br /&gt;Một luồng gió lạnh thổi lên. Đầy trời kéo đen kịt che khuất bóng trăng. Vũ trụ&lt;br /&gt;biến thành một vùng tối đen.&lt;br /&gt;o O o&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2461982390219294610-1871952591027452656?l=truyenhot.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://truyenhot.blogspot.com/feeds/1871952591027452656/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-3.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/1871952591027452656'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/1871952591027452656'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-3.html' title='Hồng Bào Quái Nhân 3'/><author><name>yanqing</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00672943821026841087</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2461982390219294610.post-3768139073157707202</id><published>2009-10-11T09:02:00.000-07:00</published><updated>2009-10-11T09:04:30.365-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện Kiếm Hiệp'/><title type='text'>Hồng Bào Quái Nhân 2</title><content type='html'>﻿chàng run bần bật.&lt;br /&gt;Một tiếng kẽo kẹt vang lên, hán tử tên gọi Tô Bạch Phong quay gót lại nhanh&lt;br /&gt;như điện chớp. Hai tay chắp chéo để trước ngực, nhưng đó chỉ là gió thổi lay động&lt;br /&gt;cánh cửa bật lên tiếng kêu, chứ không phải có người vào.&lt;br /&gt;Bên ngoài con cú mèo rít lên một tiếng u ú tựa hồ chế giễu chàng tuổi trẻ&lt;br /&gt;thần hồn nát thần tính.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong bước rất cẩn thận tiến về phía trước. Chàng vào tới góc phía&lt;br /&gt;đông trong nhà lại thấy bốn xác chết nằm lăn ra đó. Chàng thò tay khẽ sờ vào&lt;br /&gt;ngực thấy còn hơi nóng thì mới hay người này vừa mới chết.&lt;br /&gt;Người nằm ở mé tả mình mặc áo đạo bào tóc quấn thành búi, chính là Vô Vi&lt;br /&gt;đạo trưởng, chưởng giáo Võ Đương lừng danh thiên hạ. Cặp mắt trợn ngược hàm&lt;br /&gt;răng nghiến lại dường như phẫn nộ đến cùng cực và muốn nổi nóng động thủ&lt;br /&gt;nhưng lão đã chết rồi.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong rụt tay về thầm nghĩ:&lt;br /&gt;- Võ đương thần kiếm Vô Vi đạo trưởng ghê gớm là thế mà trên đời lại còn&lt;br /&gt;có người hạ sát được lão gia ở nơi đây. Vụ này..&lt;br /&gt;Chàng lại đưa mắt ngó thi thể ở mé hữu thì chính là Thiên Thủ Kiếm chưởng&lt;br /&gt;môn phái Điểm thương hiện nay.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong lắc đầu đưa mắt nhìn về phía trước thì thấy hai lão đầu tóc&lt;br /&gt;bạc phơ nằm đó. Lão mé tả cụt tay mặt. Lão mé hữu cụt chân phải. Hai lão này&lt;br /&gt;đều mặc trường bào màu trắng.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong hít một hơi khí lạnh ngấm ngầm suy nghĩ, bụng bảo dạ:&lt;br /&gt;- Đây chắc là Thiết Thị Song Chưởng ở Thiên Sơn xuống. Hỡi ơi! Nghĩ tới&lt;br /&gt;ngày trước anh em Thiết thị ở miền Tây Bắc vừa cười vừa đánh bại 42 tay cao thủ&lt;br /&gt;Trung Nguyên. Không ngờ những nhân vật thần oai lẫm liệt từng khiến cho bạn&lt;br /&gt;hữu võ lâm phải khiếp sợ cùng chết ở đây!&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong lại sang đầu nhà mé tây vừa đưa mắt nhìn đã thấy ngay một&lt;br /&gt;vị lão tăng đầu bạc. Chính là Phù Vân đại sư chưởng giáo phái Côn Luân.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong sờ cây Bích Ngọc Sạn trong bọc. Đột nhiên nước mắt đầm&lt;br /&gt;đìa, chàng cúi xuống ôm lấy thi thể lão tăng, miệng lâm râm khấn:&lt;br /&gt;- Mười năm trước vãn bối được nhờ đại sư cứu mạng một phen. Ngờ đâu ơn&lt;br /&gt;cao chưa đến mà đại sư mình mang thần công cửa Phật đến độ siêu phàm nhập&lt;br /&gt;thánh lại chết phơi thây chốn này!&lt;br /&gt;Những tiếng về sau chàng vừa nức nở vừa nói, chính chàng cũng không nghe&lt;br /&gt;rõ âm thanh của mình.&lt;br /&gt;Lát sau chàng đứng lên tới gần xác chết tối hậu.&lt;br /&gt;Thân thể người này nằm ghế. Đây là một thiếu niên lạ mặt, chàng chưa từng&lt;br /&gt;﻿quen biết. Thiếu niên này nhiều lắm mới hai mươi tuổi. Cặp mắt nhắm nghiền, da&lt;br /&gt;thịt co quắt ra chiều đau khổ, người gã không đeo kiếm mà cũng không mang một&lt;br /&gt;thứ binh khí nào khác.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong nhìn kỹ hồi lâu mà cũng không nhận được lai lịch của thiếu&lt;br /&gt;niên.&lt;br /&gt;Chàng lẩm bẩm một mình:&lt;br /&gt;- Không hiểu phái nào lại cử một gã thiếu niên đi tham dự cuộc tụ hội này?&lt;br /&gt;Chẳng lẽ gã còn nhỏ tuổi mà đại diện được cho người cầm đầu cả phái?&lt;br /&gt;Bất giấc chàng lại ngắm nghía thiếu niên thì thấy cặp lông mày thanh kiếm đi&lt;br /&gt;chếch lên. Trái mũi thẳng đẹp như ngọc đặt vào giữa mặt. Tuy là một xác chết mà&lt;br /&gt;vẻ mặt hơn hớn chẳng khác người sống.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong toan sờ vào người thiếu niên thì đột nhiên có tiếng bước chân&lt;br /&gt;trầm trọng từ bên ngoài căn nhà đi tới.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong nhảy vọt ra nhanh như chớp, đưa mắt nhìn ra bốn mặt thì cả&lt;br /&gt;căn nhà nhỏ vẫn vắng tanh và trống rỗng, chẳng có chỗ nào ẩn mình được. Cửa sổ&lt;br /&gt;cửa vào đều mở mà lại chính là phương hướng có tiếng bước chân vang lên. Chàng&lt;br /&gt;toan nhảy ra khỏi nhà nhưng không kịp, đành dùng hạ sách nằm lăn ra giả vờ làm&lt;br /&gt;một xác chết.&lt;br /&gt;Tiếng kẹt cửa vang lên, một lão già mặc áo đại hồng tiến vào. Màu áo đỏ như&lt;br /&gt;máu của lão khiến người trông thấy phải khiếp sợ, uy thế của lão khiến cho người&lt;br /&gt;ta phải khuất phục.&lt;br /&gt;Hồng Bào Quái Nhân tiến vào nhưng dường như lão chẳng chú ý đến tử thi&lt;br /&gt;trong căn nhà này và lão chắc không ngờ trong đám xác chết ngày lại có một&lt;br /&gt;người sống.&lt;br /&gt;Bỗng nghe tiếng cười quái gở khành khạch vang lên rồi tiếng người lẩm bẩm:&lt;br /&gt;- Hiển nhiên vừa rồi Phù Vân hòa thượng đã liệng cây Bích Ngọc Sạn, Thiên&lt;br /&gt;Thủ Kiếm cũng liệng Long Hình Kích mà sao bây giờ không tìm thấy đâu? Đành&lt;br /&gt;để trời sáng hãy tìm lại vậy!&lt;br /&gt;Hồng Bào Quái Nhân dừng bước lại, đột nhiên thò tay vào bọc. Lão lấy đá&lt;br /&gt;lửa thắp mồi lên, trong căn nhà gỗ liền được ánh sáng vàng soi tỏ rõ mọi vật.&lt;br /&gt;Hồng Bào Quái Nhân liếc mắt nhìn quanh căn nhà một lượt thấy có hai cây&lt;br /&gt;nến đã cháy dở ở trên cửa sổ. Lão liền chạy tới thắp lên. Lúc này đèn lửa soi rõ&lt;br /&gt;hết mọi xác chết và máu tươi không còn sót một chỗ nào.&lt;br /&gt;Tô Bạch Phong nằm lăn dưới đất, bây giờ không dám thở mạnh. Chàng biết&lt;br /&gt;lão này có thể là một nhân vật thần bí và quan trọng vô cùng.&lt;br /&gt;Hồng Bào Quái Nhân nhìn hết một lượt bỗng ngửa mặt lên trời cười rộ.&lt;br /&gt;Tiếng cười của lão âm trầm rùng rợn tựa hồ tiếng kêu khóc của loài dạ điểu&lt;br /&gt;.........&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2461982390219294610-3768139073157707202?l=truyenhot.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://truyenhot.blogspot.com/feeds/3768139073157707202/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-2.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/3768139073157707202'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/3768139073157707202'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan-2.html' title='Hồng Bào Quái Nhân 2'/><author><name>yanqing</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00672943821026841087</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2461982390219294610.post-2317752586978134804</id><published>2009-10-11T08:04:00.000-07:00</published><updated>2009-10-11T09:01:36.284-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện Kiếm Hiệp'/><title type='text'>Hồng Bào Quái Nhân 1</title><content type='html'>T hu đã hầu tàn, gió heo may thổi lá vàng trút xuống như mưa. Chim hôn&lt;br /&gt;thoi thóp về rừng khiến cảnh vật càng thêm buồn bã.&lt;br /&gt;Trên một khu rừng thoai thoải dốc theo sườn núi xuất hiện một bóng người&lt;br /&gt;chạy như bay. Coi bề ngoài thấy người này khinh công trác tuyệt, mà thực ra y đã&lt;br /&gt;mỏi mệt cơ hồ không chịu nổi.&lt;br /&gt;Người đó chạy không dừng bước qua một khu rừng thấp nhưng rậm rạp. Mỗi&lt;br /&gt;khi cước bộ vọt lên không người lại lảo đảo muốn té.&lt;br /&gt;Bóng người mỗi lúc một gần. Không rõ người này tuổi độ tam tuần đầy vẻ&lt;br /&gt;anh hùng khí khái. Cứ coi quần áo ướt đẫm mồ hôi đủ biết họ đã chạy một mạch&lt;br /&gt;mấy dặm đường rừng.&lt;br /&gt;Người đó chạy đến bên sườn núi dừng chân lại một chút, thở phào một cái,&lt;br /&gt;miệng lẩm bẩm:&lt;br /&gt;- Mình chạy từ sáng cho đến bây giờ toàn đường núi gập ghềnh. Khi xuống&lt;br /&gt;hết sườn núi này là gần đến nơi rồi.&lt;br /&gt;Hán tử lấy ống nước đeo ở sau lưng ra uống ừng ực một hơi rồi đưa tay áo lên&lt;br /&gt;lau mặt ướt đẫm mồ hôi.&lt;br /&gt;Hán tử uống nước rồi lại buộc ống nước vào sau lưng.&lt;br /&gt;Lúc này vầng trăng tỏ đã lên cao. Hán tử nhìn bóng trăng tự nói một mình:&lt;br /&gt;- Ta còn phải đi lẹ hơn nữa.&lt;br /&gt;Hán tử lại cất bước theo sườn dốc núi đi tới. Chân bước rất mau, chớp mắt đã&lt;br /&gt;xuống được hơn mười trượng.&lt;br /&gt;Hán tử bỗng dừng lại cúi xuống nhặt một vật gì. Nét mặt hán tử cực kỳ kinh&lt;br /&gt;dị. Trong tay cầm một cây đoản kích xám xịt. Trên thanh kích có chạm một bầy sư&lt;br /&gt;tử nhỏ rất tinh vi.&lt;br /&gt;Hán tử nhẩm đếm bầy sư tử này có năm con rồi la lên:&lt;br /&gt;- Đây là tín vật của chưởng môn phái Điểm thương!&lt;br /&gt;Hán tử nhìn kỹ lại thanh đoản kích hình con rồng lẩm nhẩm nói tiếp:&lt;br /&gt;- Tín vật của Thanh thủ kiếm Thẩm Băng Toàn, chưởng môn phái Điểm&lt;br /&gt;thương sao lại rớt ở đây? Phải chăng?&lt;br /&gt;Trong óc chàng hiện lên một ý nghĩ, trong võ lâm người ta coi tín vật của&lt;br /&gt;chưởng giáo quý hơn cả tính mạng. Thấy vật mà chẳng thấy người là người đó đã&lt;br /&gt;gặp tai nạn bất trắc.&lt;br /&gt;Nét mặt trầm trọng, hán tử lắng tai nghe hồi lâu thì ngoài tiếng gió thổi không&lt;br /&gt;còn tiếng gì khác.&lt;br /&gt;﻿Chàng tự hỏi:&lt;br /&gt;- Thiên Thủ Kiếm Thẩm lão gia tay cầm thanh kiếm này với 81 đường Truy&lt;br /&gt;phong khoái kiếm thì còn ai khiến lão gia phải gặp bất trắc?&lt;br /&gt;Chàng lắc đầu ra vẻ hoài nghi rồi đút thanh đoản kiếm vào bọc tiếp tục tiến&lt;br /&gt;về phía trước.&lt;br /&gt;Hán tử xuống sườn núi quanh co mấy đoạn rồi đi vào con đường nhỏ ruột dê&lt;br /&gt;thoai thoải không biết đến phương nào. Chàng vừa đi vừa ngẫm nghĩ thủy chung&lt;br /&gt;cũng không tìm ra được đáp án.&lt;br /&gt;Chàng lẩm bẩm một mình:&lt;br /&gt;- Bất luận thế nào ta cũng vào coi cho biết!&lt;br /&gt;Đoạn chàng bước lẹ tiến lại. Bỗng thị tuyến chàng chăm chú nhìn vào một vật&lt;br /&gt;kỳ dị, trên cành cây cổ thụ, một vật tựa thoi ngọc bích cắm ngập tận chuôi.&lt;br /&gt;Chàng ồ lên một tiếng đưa tay rút thanh ngọc bích ra thì thấy nó dài nửa&lt;br /&gt;thước. Một đầu hình lưỡi cuốc rất mỏng, trên đuôi có khắc chữ phật. Chàng vừa coi&lt;br /&gt;bỗng sắc mặt vừa biến đổi lộ vẻ kinh hãi đứng ngẩn người ra một lúc rồi lẩm bẩm:&lt;br /&gt;- Đây là Bích Ngọc Sạn của nhà Phật và là bảo vật của Phù Vân đại sư,&lt;br /&gt;chưởng giáo Phái Côn lôn hiện nay. Làm sao nó lại ở nơi đây? Chẳng lẽ?&lt;br /&gt;Giữa lúc chàng còn đang kinh hãi thì trước mặt rừng cây thấp thoáng hiện ra&lt;br /&gt;một căn nhà gỗ.&lt;br /&gt;Chàng cất Bích Ngọc Sạn đi không nghĩ ngợi gì nữa, rảo bước tiến về phía&lt;br /&gt;nhà gỗ bụng bảo dạ:&lt;br /&gt;- Bữa nay xem chừng ta đến đây sau chót.&lt;br /&gt;Hán tử ra khỏi khu rừng thấp đứng trước căn nhà gỗ, nhưng trong nhà tối đen&lt;br /&gt;mà không động tĩnh chi hết, liền cất tiếng báo danh:&lt;br /&gt;- Tại hạ Tô Bạch Phong!&lt;br /&gt;Nhưng chàng dừng lại ngay, vì chàng chợt phát giác ra một thanh bảo kiếm&lt;br /&gt;ánh hồng quang kỳ dị lóe ra cắm vào phía trên cánh cửa gỗ, chàng khẽ la:&lt;br /&gt;- Đây là thanh Tử Hồng Bảo Kiếm của chưởng giáo Võ Đang!&lt;br /&gt;Chàng không dám nghĩ gì thêm, đẩy cửa bước vào.&lt;br /&gt;Trong nhà tối đen như mực, một luồng gió tanh tưởi quạt vào mặt. Chàng&lt;br /&gt;nhắm mắt một lần nữa, vận hết mục lục để nhìn vào bóng tối. Bỗng lông tóc chàng&lt;br /&gt;dựng đứng cả lên vì sợ hãi, mồ hôi toát ra nhỏ giọt.&lt;br /&gt;Trong nhà sáu chiếc tử thi nằm còng queo trên mặt đất, máy chảy lênh láng.&lt;br /&gt;Ngoài ra không có một vật gì khác.&lt;br /&gt;Một ngọn gió đêm lùa qua cánh cửa vừa mở thổi vào nhà khiến vạt áo hán tử&lt;br /&gt;tung bay mà chàng cũng không cảm thấy lạnh. Khắp mình mồ hôi ướt đầm, người&lt;br /&gt;......&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2461982390219294610-2317752586978134804?l=truyenhot.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://truyenhot.blogspot.com/feeds/2317752586978134804/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/2317752586978134804'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2461982390219294610/posts/default/2317752586978134804'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://truyenhot.blogspot.com/2009/10/hong-bao-quai-nhan.html' title='Hồng Bào Quái Nhân 1'/><author><name>yanqing</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00672943821026841087</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
